Thứ Bảy, tháng 8 08, 2009

Ba Người Cựu Chiến Binh “Homeless” và Cuốn Phim “Inside the Vietnam War”






Tôi rất ngạc nhiên khi bà thư ký dẫn vị sĩ quan an ninh của sở vào văn phòng với nét mặt hoảng hốt và rụt rè lên tiếng:

- Duy à... Có chuyện rồi! Đại uý Morrow cần gặp riêng Duy.

Bà ta vội vã quay lưng, với tay đóng cửa và bước nhanh ra ngoài. Tôi vừa bắt tay đại uý Morrow vừa hỏi:

- Mời đại uý ngồi. Anh tìm tôi có việc gì quan trọng hả?

- Xin lỗi anh Duy nhé. Ở dưới nhà có 3 người “homeless” (vô gia cư), cứ nằng nặc đòi gặp anh cho bằng được. Nhân viên an ninh đã giữ họ lại và báo cáo cho tôi tìm gặp anh để thảo luận. Những người này có vẻ không đàng hoàng... nhưng có một người tên Norman khai rằng anh là bạn của hắn ta.

- Ồ... Đó là anh chàng thỉnh thoảng vẫn thổi kèn Saxophone kiếm tiền ở trạm xe điện ngầm Farragut West đó mà. Anh ta đàng hoàng lắm. Không sao đâu. Để tôi xuống gặp họ.

- Anh chờ chút. Chúng tôi muốn sắp xếp để canh chừng vì hai anh chàng kia trông có vẻ “ngầu” lắm. Mấy tay này cứ luôn miệng chửi thề và “càm ràm” với giọng điệu rất hung hăng về cuộc chiến Việt Nam. Tôi đoán chắc họ thuộc nhóm cựu chiến binh Việt Nam mắc bệnh tâm thần... Anh tính sao?

- Tôi nghĩ không cần thiết lắm đâu. Tôi biết tôi không thể dẫn họ lên văn phòng, nhưng có thể mời họ vào “cafeteria” uống ly nước, chắc không sao chứ?

- Cũng được, nhưng cẩn thận vẫn hơn. Để tôi bảo nhân viên để ý trông chừng trong lúc anh gặp họ ở “cafeteria”. Anh không ngại chứ?

- Cám ơn các anh, nhưng đừng lộ liễu quá, họ tủi thân.

Trong lúc theo đại uý Morrow xuống nhà gặp “khách”, tôi nghĩ về kỷ niệm quen biết Norman từ gần 10 năm trước.

Hồi đó, tôi mới về làm cho National Geographic, vì chưa quen đường sá ở thủ đô Hoa Thịnh Đốn nên thường đi làm bằng xe điện ngầm. Một buổi sáng Thứ Sáu, tôi đi trễ hơn bình thường vì phải ghé qua trường học để ký một số giấy tờ cho các con trước ngày tựu trường. Vừa ra khỏi xe điện ngầm ở trạm Farragut West, tôi nghe vọng lại tiếng kèn Saxophone rất điêu luyện đang “rên rỉ” bài Hạ Trắng :


Gọi nắng... trên vai em gầy đường xa áo bay
Nắng qua mắt buồn, lòng hoa bướm say
Lối em đi về... trời không có mây
Ðường đi suốt mùa nắng lên thắp đầy...


Lên khỏi cầu thang ở trạm xe điện, tôi sững sờ khi trông thấy một một người Mỹ “homeless” đang “ngất ngưởng” thả hồn vào một cõi xa xăm vô định, miệt mài thổi Saxophone. Bài hát vừa dứt, đám đông vây quanh vừa vỗ tay tán thưởng, vừa bỏ một vài đồng bạc lẻ vào cái mũ vải bên cạnh... Tôi tiến đến gần hơn, móc ví lấy tờ giấy bạc $10 bỏ vào mũ biếu anh ta, một người Mỹ có lẽ là cựu chiến binh Việt Nam vì anh ta đang mặc chiếc áo khoác quân nhân, với bảng tên Norman Walker trên túi áo và bên cạnh còn treo lủng lẳng một số huy chương. Tôi chưa kịp bỏ tiền vào mũ, anh ta đã hỏi bằng tiếng Việt:

- Mày Việt Nam hả? Biết bài hát vừa rồi không?

- Đương nhiên rồi. Ông thổi kèn rất hay và có hồn. Ông nói tiếng Việt cũng giỏi.

- Đại khái thôi. Kêu mày tao được rồi. Tao đã từng “đấm đá” gần 8 năm trời trên quê hương của mày, nhưng khi trở về bị quê hương tao ruồng bỏ. Nản bỏ mẹ. Tao nhớ Việt Nam nên tập thổi nhạc Trịnh, thỉnh thoảng ra đây biểu diễn kiếm thêm ít đồng mua cơm mua cháo sống qua ngày với đám bạn không nhà không cửa trở về từ cuộc chiến.

- Ông...

- Lại ông nữa. Mày tao cho thân tình. Không phải người Việt tụi mày vẫn nói thế sao?

- Tôi không quen gọi người lạ như thế. Hay gọi nhau là “anh tôi” được không?

- Tuỳ mày. Tiếng Việt tụi mày rắc rối lắm. Mày có cần phải đi làm chưa? Tao phải tiếp tục thổi thêm vài tiếng nữa mới đủ sở hụi. Tao nghỉ lúc 11 giờ, mày có thể tới nói chuyện. Nếu bận thì thôi. Thứ Sáu nào tao cũng làm ăn tại đây. Nếu không chê, mày có thể trở lại.

- Tôi sẽ trở lại trước 11 giờ. Văn phòng tôi làm việc cũng chỉ cách đây một quãng đường ngắn.

- Mày không sợ hả?

- Sợ gì?

- Tụi tao là loại người bị ruồng bỏ và khinh chê.

- Không có đâu. Tôi sẽ trở lại.

- Đi đi. Hẹn gặp lại.


Tôi đã trở lại gặp Norman và mời anh ta cùng ăn trưa hôm đó. Anh ta rất cảm động, và chúng tôi trở thành “bạn” từ dạo đó.

Tôi thắc mắc tự hỏi không hiểu tại sao hôm nay Norman không gọi điện thoại cho tôi mà lại dẫn theo hai người bạn tới văn phòng tìm tôi, gây xáo trộn cho thêm rắc rối. Tôi chỉ sợ Norman và bạn của anh ta sẽ buồn và mất cảm tình với National Geographic cũng như cá nhân tôi vì bị những nhân viên an ninh của sở “hạch hỏi”. Đã từ lâu lắm rồi, tôi cảm nhận được nội tâm đơn thuần và tính tình chân thật của những cựu chiến binh không nhà không cửa lang thang khắp đường phố thủ đô Hoa Thịnh Đốn. Có những người đã từ bỏ tất cả, sống kiếp lang thang tại vùng thủ đô để thỉnh thoảng có dịp ghé thăm và tưởng nhớ những đồng đội đã hy sinh trong cuộc chiến được khắc tên trên bức tường cẩm thạch mầu đen ở đài tưởng niệm Binh Sĩ Hoa Kỳ Trong Cuộc Chiến Việt Nam (Vietnam Veterans Memorial). Những cựu chiến binh râu ria xồm xoàm, quần áo rách nát và bẩn thỉu, thân thể xâm đầy những bức hình ngổ ngáo hay những dòng chữ ngang tàng để che dấu một nội tâm lúc nào cũng khắc khoải trong đau thương tủi nhục và nhức nhối từng đêm vì những ám ảnh từ cuộc chiến Việt Nam. Tôi cảm thương với hoàn cảnh của họ và trân quý những hy sinh họ đã dành cho Quê Hương Yêu Dấu Việt Nam của chúng ta.

Vừa gặp mặt, Norman siết chặt tay tôi cười lớn, rồi lên giọng:

- Gặp mày còn khó hơn gặp sĩ quan cao cấp ngoài mặt trận nữa. Hôm nay nói tiếng Anh nhé. Bạn tao không biết tiếng Việt và tao cũng không muốn đám “cớm dổm” ở đây nghi ngờ, gây thêm phiền phức cho thằng bạn người Việt rất thân của tao.

Norman đổi giọng, nói tiếng Anh:

- Đây là thằng Duy rất thân của tao. Nó là người Việt tỵ nạn nhưng đang làm lớn ở đây. Chắc nó giúp được tụi mình. Còn đây là Bernie và Bob, hai thằng bạn thân “homeless” của tao.

Norman vẫn không buông tay nên tôi đành bắt tay trái với Bernie và Bob, rồi lên tiếng mời:

- Mời các bạn xuống “cafeteria” uống nước và nói chuyện.

- Có tiện không? Hay tụi tao chờ mày ở ngoài kia, lúc nào rảnh ra nói chuyện.

- Không sao đâu. Tuy nhiên, Norman đừng đòi cà phê sữa đá, ở đây không có đâu.


Norman cười ha hả trả lời bằng tiếng Việt:

- Biết rồi! Khổ lắm, nói mãi! Đúng không?

- Rất đúng. Nghe giống hệt “một ông già Bắc kỳ” thứ thiệt.

Chúng tôi vui vẻ bước vào gọi cà phê, cùng tiến về một bàn trống phía trong cùng trước bao nhiêu con mắt kinh ngạc của những người đang có mặt trong “cafeteria” sáng hôm đó. Vừa ngồi xuống bàn, Norman vội vàng lên tiếng:

- Để khỏi mất thì giờ của mày, tao vào đề ngay nhé. Hôm qua Bernie đọc thấy ở đâu đó nói tuần này National Geographic sẽ có “preview” (xuất chiếu xem trước) cuốn phim “Inside the Vietnam War” trước khi trình chiếu vào dịp kỷ niệm 40 năm biến cố Tết Mậu Thân. Đúng không?

- Đúng rồi. Chúng tôi sẽ bắt đầu chiếu trên đài National Geographic từ ngày 18 tháng 2 này.

- Đài của tụi mày chỉ có trên “Cable” (truyền-hình-dây-cáp) và Direct-TV (truyền-hình-qua-vệ-tinh) thôi. Dân “homeless” tụi tao làm sao xem được. Tao biết họ vẫn mời mày 2 vé “preview” mỗi khi có phim mới. Mày kiếm thêm vé cho 3 đứa tao đi xem với. Được không?

- Chắc được. Mấy lần trước tôi đưa vé cho bạn nhưng có bao giờ xuất hiện đâu!

- Lần này khác... vì họ nói về tụi tao và những bạn bè từng “đấm đá” trên Quê Hương của mày.


* * *
Để giữ sĩ diện cho tôi, cả 3 người “bạn” cựu chiến binh đều ăn mặc quần áo tươm tất, đầu tóc chải gọn gàng đứng chờ ngoài hành lang “Explorer Hall” cả giờ đồng hồ trước khi tôi xuống dẫn vào xem phim trong hội trường chính của National Geographic. Sau khi cầm trong tay 4 tấm vé “preview”, tôi đã liên lạc nhờ mấy người trong nhóm “Audio & Video” của sở sắp xếp để chúng tôi ngồi trong góc cuối của hội trường, tránh xa những vị “tai to mặt lớn” trong sở cũng như những vị khách từ Bộ Quốc Phòng, Bộ Cựu Chiến Binh, Quốc Hội, và viên chức Chính Phủ Mỹ.

Sau những lời giới thiệu, những bài diễn văn theo thủ tuc, cuộn phim bắt đầu chiếu. Mấy người bạn cựu chiến binh Mỹ của tôi chăm chú lắng nghe, mắt người nào cũng long lanh ngấn lệ, cùng siết chặt tay nhau để nén lại những cảm xúc đang cuồn cuộn trào dâng trong tim của mỗi người.

Thỉnh thoảng tôi nghe loáng thoáng đâu đó một vài tiếng sụt sùi nho nhỏ vang lên khắp hội trường. Ba người bạn của tôi vẫn “án binh bất động” dõi mắt đăm chiêu theo từng tấm hình, từng tiếng súng, từng bước đi, từng câu nói, từng tiếng khóc... trên màn ảnh. Tới đoạn phim chiếu lại cảnh những cựu chiến binh trở về từ Việt Nam bị “dân Mỹ” và có lúc cả gia đình và bạn bè miệt thị, Bob bật tiếng khóc thật lớn, rồi Bernie, rồi Norman và một vài người chung quanh cùng khóc theo!
Ai đó đã ra lệnh tạm ngưng. Đèn hội trường bật sáng. Tôi vội vã xin lỗi những người chung quanh rồi vội vàng “kéo” ba người bạn cựu chiến binh ra khỏi hội trường. Cả ba vừa đi vừa khóc, lững thững lê gót “khật khưỡng” bước theo tôi như ba cái xác không hồn!

* * *

Mấy ngày sau, tôi nhận được một cú điện thoại từ nhóm thực hiện cuộn phim tài liệu “Inside the VietNam War” nhờ tôi sắp xếp một cuộc gặp gỡ với 3 người bạn cựu chiến binh “homeless” đã cùng tôi đi xem “preview” hôm đó, và cũng nhờ họ mời thêm những bạn bè khác vì Bộ Quốc Phòng và Bộ Cựu Chiến Binh cùng một vài viên chức trong chính phủ muốn gặp gỡ và giúp đỡ họ.

Có lẽ đã tới lúc người Mỹ nhận thức được “món nợ phải trả” cho sự hy sinh của những cựu chiến binh từng tham chiến ở Việt Nam.

Lòng tôi chợt nhói lên một niềm đau khi nghĩ tới số phận của những cựu quân nhân và công chức của Miền Nam Việt Nam trước năm 1975. Ai còn? Ai mất?


Nguyễn Duy-An

Thứ Bảy, tháng 8 01, 2009

Đêm Thắp Nến Cầu Nguyện Hiệp Thông Cùng Giáo Dân Tam Tòa tại Việt Nam

Hôm nay, Thứ bảy ngày 1 tháng 8 năm 2009. Tại Thành phố Houston - TX - USA đã tổ chức đêm thắp nến Cầu Nguyện Hiệp Thông cùng Giáo Dân Tam Tỏa tại Việt Nam.

Đúng 8 giờ tối hằng trăm đồng bào đồng hương không phân biệt Tôn giáo đã cùng nhau kéo về Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ trên đường Bellair để cùng thắp lên ngọn nến cùng chung lời Cầu Nguyện Hiệp Thông với Giáo Dân Tam Tòa tại Việt Nam đang bị bọn mafia Việt cộng đàn áp.

Mở đầu chương trình Ông Trương Như Phùng đại diện Ban Tổ chức tuyên bố lý do buổi thắp nến cầu nguyện,

Sau đó Luật sư Hoàng Duy Hùng Đại diện Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia tại Houston phát biểu cảm tưởng.

Kế tiếp Giáo Sư Nguyễn Chính Kết đại diện các Đảng phái phát biểu cảm tưởng.

Đặc biệt trong buổi thắp nến đêm nay có Đức Ông Mai Thanh Lương Giáo Phận LosAngeles California cũng gọi điện thoại sang trong buổi lễ để cùng dâng lời cầu nguyện cho các Giáo dân trong nước, các Tín đô không phân biệt Tôn giáo, tất cả người dân được tự do dân chủ, nước Việt Nam được thoát ách thống trị của tập đoàn mafia đỏ Việt cộng.

Liên tục chương trình một Giáo dân đại diện cho Giáo xứ Tam Tòa lên kể lại những gì trong nước khi ông về Việt Nam hồi năm 2008.

Sau cùng toàn thể Giáo dân TP Houston cùng đồng bào đồng hương chung lời cầu nguyện trước Tượng Đức Mẹ La Vang. Tiếng kinh cầu vang lên trong đêm tối với những ngọn nến lung linh cùng những nét đăm chiêu của tất cả mọi người đang cùng hướng về quê hương Việt Nam yêu dấu nói chung và Giáo Xứ Tam Tòa nói riêng.

Buổi Lễ Thắp nến cầu nguyện hoàn tất vào lúc 9 giờ tối.

bienchet ghi nhận và thực hiện.


Thứ Năm, tháng 7 30, 2009

Cuối Đời Nhà Tiền Lê - Vua Lý Công Uẩn





Thực hiện : Hiền Vy và Nguyễn Phục Hưng



Theo sử sách sử thì Ngọa Triều tính hiếu sát, thường thiêu sống, dìm nước hay dùng dao cùn mà tùng xẻo tù nhân; sư sãi vốn có thế lực rất lớn đối với chính sự, nhưng Ngọa triều từng sai người róc mía trên đầu nhà sư Quách Ngang để làm trò cười; lại nuôi nhiều bọn hề làm trò khôi hài trong triều để làm loạn lời tâu việc của các quan.

Nhà Tiền Lê truyền được tất cả 29 năm, gồm 3 đời vua. Lê Đại Hành là người có công chống quân Tống năm 981 và bình định Chiêm Thành, mở mang bờ cõi về phía Nam. Tiếc rằng trong 24 năm làm vua ông không sửa soạn cho người kế vị ông nên tạo ra cảnh các ngườì con tranh giành, giết lẫn nhau để tranh ngôi Vua, làm cho nước nhà lọan lạc.

Hai đời vua sau kéo dài thêm 5 năm nữa, đầy rẫy những sự tranh dành, lọan lạc và dân chúng đã chán ngán. Do đó khi Lê Ngọa Triều mất,

Lý Công Uẩn đã được tôn lên làm vua, lập ra nhà Lý, một triều đại hưng thịnh nhất trong lich sử Việt Nam.

Nhà Tiền Lê - Vua Lê Đại Hành




Thực hiện : Hiền Vy và Nguyễn Phục Hưng


Lê Hoàn lên làm vua lấy hiệu là Lê Đại Hành Hoàng Đế . Ông là vị vua đầu tiên của nhà Tiền Lê, trị vì từ 980 đến 1005.

Trong lịch sử Việt Nam, Lê Hoàn không chỉ là một vị hoàng đế có những đóng góp lớn trong việc chống quân Tống phương Bắc, quân Chiêm phương Nam, giữ gìn và củng cố nền độc lập dân tộc mà còn có nhiều công lao trong sự nghiệp ngoại giao, xây dựng và kiến tạo đất nước Đại Cồ Việt.

Đinh Bộ Lĩnh - Đinh Tiên Hoàng Đế







Thực hiện : Hiền Vy và Nguyễn Phục Hưng



Đại Việt Sử Ký Toàn Thư chép:

“ Đinh Tiên Hoàng mồ côi cha từ bé, mẹ họ Đàm đưa gia thuộc vào ở cạnh đền sơn thần trong động. Vào tuổi nhi đồng, Ông thường cùng bọn trẻ con chăn trâu ngoài đồng. Bọn trẻ tự biết kiến thức không bằng Ông, cùng nhau suy tôn làm trưởng. Phàm khi chơi đùa, thường bắt bọn chúng chéo tay làm kiệu khiêng và cầm hoa lau đi hai bên để rước như nghi trượng thiên tử. Ngày rỗi, thường kéo nhau đi đánh trẻ con thôn khác, đến đâu bọn trẻ đều sợ phục, hàng ngày rủ nhau đến phục dịch kiếm củi thổi cơm. Bà mẹ thấy vậy mừng lắm, mổ lợn nhà cho chúng ăn. Phụ lão các sách bảo nhau: "Đứa bé này khí lượng như thế ắt làm nên sự nghiệp, bọn ta nếu không theo về, ngày sau hối thì đã muộn Từ đấy ai cũng sợ phục, phàm đi đánh đến đâu đều dễ như chẻ tre, gọi là Vạn Thắng Vương.”

Nhà sử học Lê Văn Hưu nhận xét:

"Tiên Hoàng nhờ có tài năng sáng suốt hơn người, dũng cảm mưu lược nhất đời, đương lúc nước Việt ta không có chủ, các hùng trưởng cát cứ, một phen cất quân mà mười hai sứ phục hết. Vua mở nước dựng đô, đổi xưng Hoàng Đế, đặt trăm quan, lập sáu quân, chế độ gần đầy đủ, có lẽ ý Trời vì nước Việt ta mà sinh bậc thánh triết..."

Nhà sử học Ngô Sĩ Liên nhận xét:

"Vận trời đất, bí rồi ắt thái, Bắc Nam đều cùng một lẽ ấy. Thời Ngũ đại bên Bắc triều Trung Quốc suy loạn rồi Tống Thái Tổ nổi lên. Ở Nam triều nước ta, 12 sứ quân phân chia quấy nhiễu, rồi Đinh Tiên Hoàng nổi lên. Không phải là ngẫu nhiên mà do vận trời vậy."

Lịch triều hiến chương loại chí (Phan Huy Chú) nhận xét:

"Xét nước ta từ thời Hùng Vương mới bắt đầu thông hiếu với Trung Quốc nhưng danh hiệu còn nhỏ không được dự vào hàng chư hầu triều hội... đến khi Đinh Tiên Hoàng bình định các sứ quân, khôi phục mở mang bờ cõi, bấy giờ điển lễ, sách phong của Trung Quốc mới cho đứng riêng là một nước"

Thứ Hai, tháng 7 20, 2009

Lễ Vinh Danh Dân Biểu Huber Võ và Nghị Quyết Cờ Vàng

Chiều hôm qua Chủ nhật, ngày 12 tháng 07 năm 2009, vào lúc 6 giờ đã có khoảng 1,000.00 đồng bào đồng hương tập trung về tại Nhà hàng Ocean Palace trên đường Bellaire,

Cộng đồng người Việt Quốc Gia tại Houston và vùng phụ cận phối hợp với các Hội đoàn, các Cộng đồng của các Thành phố Austin, Arlington, Dallas, Sanantonio của Tiểu bang Texas đã họp lại để làm lễ vinh danh Dân biểu Tiểu bang Ông Huber Võ vì đã có công dự thảo nghị quyết HCR258 và trong cuối tháng 6 vừa qua ông đã vận động Hạ viện Tiểu bang, sau đó là Thượng viện thông qua Nghị quyết này, và đồng thời đã chuyển qua Thống đốc Tiểu bang Rick Perry ký thành Luật.

Mở đầu chương trình là Lễ Chào Quốc Kỳ Mỹ - Việt. Ông Lưu Qúy Tùng Cựu Sinh Viên Sĩ Quan Trường Bộ Binh Thủ Đức điều hợp chương trình khi Toán Quốc Kỳ do các Cựu SVSQ Trường Bộ Binh Thủ Đức tiến vào vị trí hành lễ.

Sau phần Chào cờ và phút tưởng niệm các Quân, Dân, Cán Chính Việt Nam Cộng Hòa đã bỏ mình vì lý tưởng tự do cũng như đã chết trong các trại tù của cộng sản và trên đường vượt biên, vượt biển tìm tự do là phần mời Dân biểu Huber Võ lên trao Nghị quyết Cờ Vàng cho các Đại diện Cộng đồng của năm thành phố là Austin, Arlington, Dallas, Sanantonio và Houston.

Tiếp nối chương trình là phần văn nghệ với các nhạc phẩm Vinh Danh Lá Cờ Việt Nam Cộng Hòa.

Sau đó là phần tặng hoa đến Dân biểu Ông Huber Võ do đại diện các Cộng đồng của năm thành phố, và một nữ sinh viên thế hệ thứ hai đã lên phát biểu ghi ơn các bậc cha anh những người đi trước luôn giữ vững niềm tin son sắt và luôn nêu cao ngọn cờ chính nghĩa là lá cờ Vàng Tự do, đồng thời cô cũng không quên tri ơn đến Ông Dân biểu Huber Võ đã có công vận đông trong Quốc hội Tiểu bang để biến nghị quyết HCR258 thành hiện thực.

Liên tục chương trình là phần phát biểu của Hòa Thượng Thích Huyền Việt, Tổng Vụ Trưởng Tổng vụ Thanh niên Văn phòng 2 Viện Hóa Đạo Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hải ngoại. Trong phần phát biểu này Hòa Thượng đã mời ông Huber Võ lên sân khấu và Hòa thượng đã tri ân cha mạ của Ông Dân biểu Huber Võ đã sinh ra và dưỡng nuôi được một người con nay đã làm nên lịch sử. Chính ngày hôm nay ngày 12 tháng 7 năm 2009,tại nơi đây một người Mỹ gốc Việt đã làm nên lịch sử khi vận động Quốc Hội Tiểu bang trong một thời gian ngắn kỷ lục đã thông qua nghị quyết HCR258 để vĩnh viễn lá cờ đỏ của tập đoàn mafia Việt cộng không cón có cơ hội tung bay trên bầu trời Tiểu bang Texas này.

Sau đó Bà Lương y Lê Thị Thu Cúc, môt người bà, một người mẹ, một người chị luôn sát cánh với công việc của Cộng đồng, bà cũng là vợ lính sang Hoa kỳ theo diện HO, bà phát biểu với những lời lẽ thật cảm động vinh danh Dân biểu Huber Võ và tặng hoa đến ông.

Sau cùng là Cư sĩ Trần Hiến, là người cũng hay sát cánh với cộng đồng cũng như với Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất phát biểu cảm tưởng.

Trong không khí tươi vui như ngày hội lớn. Trong khi trên sân khấu, trong những phần trao Nghị Quyết Cờ Vàng hay tặng hoa cho Ông Dân biểu Huber Võ thì ở phía dưới đồng bào, đồng hương tay cầm lá cò Vàng thân yêu vẫy lên với những tiếng hoan hô vang dội cả hội trường.

Buổi lễ chấm dứt vào lúc 8 giờ tối cùng ngày trong niềm hân hoan chung của Người Việt Quốc Gia tỵ nạn cộng sản tại TP Houston và các thành phố bạn thuộc Tiểu bang Texas.

bienchet ghi nhận và tường trình.


Thứ Hai, tháng 7 06, 2009

Đại Hội "Chính Ngĩa" lần thứ 7 của 81 Biệt Cách Dù và Lực Lượng Đặc Biệt tại Houston, ngày 4 tháng 7 năm 2009

Ngày Lễ Độc Lập của Hoa Kỳ, thứ 7 ngày 4 tháng 7 năm 2009 vừa qua, tại TPHouston - Texas, Biệt Cách 81 Nhảy Dù và Lực Lượng Đặc Biệt đã tổ chức Đại Hội lần thứ 7 mang tên "Chính Nghĩa"

Sau những buổi Đại Hội vào ngày thứ sáu 3 tháng 7 và sáng thứ bảy 4 tháng 7, vào lúc 7 giờ 15 chiều ngày thứ bảy 4 tháng 7, Lực Lượng 81 Biệt Cách Dù và Lực Lượng Đặc Biêt đã tổ chức tiếp tân tại Nhà hàng Ocean Palace trên đường Bellaire. Đã có tất cả các Chiến Sĩ thuộc 81 Biệt Cách Dù và Lực Lưọng Đặc Biệt ở các Tiểu Bang trên toàn nước Mỹ về tham dự, tại Houston ngoài Hội 81 BCDLLDB Houston còn có các Quân Binh Chủng thuộc Quan Lực VNCH cùng tham dự như :

Trường Sĩ Quan Võ Bị Đà Lạt, Trường Sĩ Quan Bộ Binh Thủ Đức, Quân Chủng Hải Quan, Quân Chủng Không Quân,
Binh Chủng Nhả Dù, Binh Chủng Thủy Quân Lục Chiến, Binh Chủng Biệt Động Quân, Quân Cảnh v.v..........

Sau Nghi Lễ Rước Quốc Quân Kỳ là phần Chào Cờ Mỹ - Việt, phút mặc niệm các Chiến Sĩ đã hy sinh vì Tổ Quốc và phần khai mạc của Ông Hội Trưởng 81 BCDLLDB Houston, phần phát biểu của Đại Tá Phạm Văn Huấn, nguyên Chỉ Huy Trưởng 81 BCDLLDB, sau đó là phần phát biểu của Thiếu Tướng Văn Thành Cao, Ông Hoàng Duy Hùng Chủ Tịch Cộng Đồng NgườiViệt Quốc Gia tại Houston và vùng phụ cận.

Sau phần nghi lễ là phần văn nghệ.

Buổi tiếp tân chấm dứt vào lúc 23 giờ cùng ngày

bienchet ghi nhận và thực hiện :